Ngày Đăng : 07/02/2019

Ngoại

Chiều mùng 3 lên thăm mộ của Ngoại.

Đường lên nghĩa trang Hòa Sơn chiều nay thật đẹp, trong tiết Xuân ấm áp, gió nhẹ nhàng mát rượi. Hai hàng bàng bên đường chuyển sắc đỏ như được nhuộm màu đồng phục, đỏ thẩm trên nền trời xanh ngọc. Lòng người thật an yên. Bởi đến nghĩa trang, thì những bon chen, sân si trần thế còn nghĩa lý gì?

Vì là chiều mùng 3 Tết, nên người thăm viếng cũng thưa vắng, chỉ thấy dấu tích người ta đã ghé thăm người quá cố ở lại đây khi thấy những chậu hoa cúc nhỏ màu vàng được xếp đều hai bên mộ (hầu như mộ nào cũng được trang trí như thế). Thi thoảng vài mộ phần có cả bánh kẹo, hạt dưa mứt gừng trên những bòng đựng hoa quả. Tết, mộ phần nghĩa trang được chăm sóc nhiều hơn, sự tri ân tấp nập hơn, vì thế mà thế giới tách biệt này có phần ấm cúng hơn.

Con cùng Dì và Mẹ lặng lẽ thắp hương trước mộ phần của Ngoại. Những kí ức của con về những ngày bé thơ bên Ngoại trở về sống động, rõ ràng trong tâm trí. Ngày xưa mỗi lúc đi học về, con mà ghé ngang nhà Ngoại lúc nào cũng được để dành kẹo bò sữa, bánh trái. Giống như đợi sẵn, chỉ khi nào con xuống là Ngoại lục lọi đồ ăn ra, cho hết cái này đến cái kia. Ngoại có nhiều cháu, nhưng đặc biệt thương mình nhiều hơn, vì… cái vì này thì chắc chỉ mình Ngoại hiểu hơn cả.

Những lúc học hành điểm kém, chuyện trên nhà buồn, tâm tư chán nản thì cứ dong xe chạy thẳng về bên Ngoại. Mình thì hay nói chuyện triết lý, Ngoại thì không nói gì. Vẫn nhớ mỗi khi thao thao kể lể về những oan ức của mình trên nhà, thì Ngoại cứ lẳng lặng đi soạn đồ ăn ngon nhất ra cho ăn no xong ngủ một giấc đẩy đà, rồi chiều về.

Ngoại cứ hiền và nhân từ với mình như Bụt, nhưng khi ai đụng tới mình thì bà rất “ghê”, bà một mực bảo vệ và đấu tranh cho mình. Nhớ chiều 30 Tết năm nào, Ngoại dẫn đi chợ Cồn mua đồ, có bà bán hành tỏi hạ cái dù đứng dọc xuống và làm rơi trúng đầu mình mà không hỏi han xin lỗi. Thế mà Ngoại làm ầm lên, lúc đó con trông Ngoại thật cừ.

Và thật nhiều, thật nhiều điều yêu thương Ngoại dành cho con, không lời đối đáp, không phê bình, không chê trách, chỉ lẳng lặng thương, hiền lành như dòng suối ngọt ngào. Con không biết, tuổi thơ của con sẽ thế nào nếu thiếu vắng hình bóng Ngoại. Ngoại đâu có biết, chính sự hiền từ ấy lại là chỗ dựa tinh thần lớn lao cho con biết nhường nào.

Thế là Ngoại đã đi xa con 11 năm rồi đó Ngoại. Thời gian như chùi sạch những nhớ mong của con, một người trần thế, tất bật giữa đời thường. Con thầm cảm ơn Tết, dịp thảnh thơi hiếm có, như chiều Xuân hôm nay bên nghĩa trang vắng lặng, con được tưởng nhớ về Ngoại với những ký ức yêu thương dịu dàng.

“Có những lúc vô tình kêu tiếng Ngoại

Thoáng mơ hồ, hờ hững chút hơi bay

Ngậm ngùi ôm nỗi nhớ lại đong đầy

Bao năm rồi, có bao giờ gọi Ngoại?”

(Thơ Nguyên Lan)

- Tản mạn chiều Mùng 3 Tết, Xuân Kỷ Hợi 2019 -

Cùng chuyên mục