Ngày Đăng : 16/04/2017

Trưởng thành


Đến một ngày ta chẳng còn hỏi han

Niềm đau cất riêng, thi thoảng cầm lên đặt xuống nhẹ nhàng

Cũng chẳng còn quen với tâm sự hay lời yêu thương nũng nịu

Không còn dằn vặt nhau như thuở môi xinh sát kề

Trưởng thành !

Trưởng thành nghĩa là trống trải hơn và thân thuộc với điều ấy

Bởi ai cũng hiểu những việc mình làm như một áng mây

Chòng chành, mong manh mà phải tồn tại

Nhưng sẽ là gì nếu vai vẫn sát vai, gối liền tay như một thói quen dài mãi

Sáng bước ra khỏi căn nhà gọi là tổ ấm và chiều trở về trong giấc mơ hoang hoải của đời mình

Thói quen vô định hình?

Chúng ta là gì, đi ngang qua đời nhau và gắn bao lâu?

Chẳng biết, chỉ thấy một thói quen và hằng hà những lẽ lặp

Mà ta bắt gặp…

chính ta,

trưởng thành, 

cô đơn,

trong dải ngân hà.

- Cà Phê Sáng, 14/04/2017 -