Ngày Đăng : 22/03/2017

Thơ gửi con gái



Đất nước của mình ngày con lớn khôn
Sẽ không còn như thời ba thời mẹ
Chẳng còn những ngày gió biển êm nhẹ
Cánh buồm giong thẳng tiến ra khơi
Niềm vui tôm cá, tiếng sóng biển dạt chơi vơi
Sẽ chẳng còn đâu, chỉ còn trong trang sách
Con lạ lẫm đưa mắt nhìn người trốn tránh
Giải thích dùm con: Đâu biển bạc đâu rồi?
Cá chìa vôi là thế nào hả Mẹ?
Cá nục bông màu sắc vậy hả Ba?
Ghẹ cua có càng là sao hả Cô giáo? 
Và vô vàn câu hỏi, niềm đau thấu tận bể xa.

Đất nước của mình ngày con lớn khôn
Sẽ không còn như thời ông bà ba mẹ
Rừng đâu còn và muôn loài đang ngấp nghé
Bờ tuyệt chủng và những đồi núi trọc trơ xương
Đất nhiễm độc và mầm bệnh lạ tai ương
Ôi hiểm họa bao la mà ta biết trước
Đang chờ con mà mẹ nào che chở được
Ngoài tâm bất lực và tiếng thở dài
Thật nhói đau khi nghĩ về ngày mai
Làm sao Ba Mẹ trả lời con trẻ
Thầy cô mắc nợ những giải bày cặn kẽ
Khi mà hôm nay
Người ta ngoảnh mặt và mọi tội lỗi chối bay. 
- Cà Phê Sáng -
P/s: Bài thơ kỷ niệm sự kiện ô nhiễm môi trường Formasa, ngày 06/04/2016


                       - Trẻ em và biển cả-