Ngày Đăng : 07/06/2017

Linh hồn và biển cả

Nếu tôi chết hãy mang tôi ra biển 

Đời phiêu linh bốn bể cũng là nhà

Hồn đã trót mộng giang hồ tiếu

Lỡ sang thuyền cập bến chốn chân sa

Khi tôi chết hãy mang tôi ra biển

Biển xanh êm cũng giận dữ khôn cùng

Biển như nỗi lòng của cây sậy nhỏ

Sậy yếu mềm mà suy nghĩ bao la

Dẫu vẫn biết phận người là bụi nhỏ

Bụi vướng trần ai nên vết bụi lan nhòa

Tại sao “cái tôi” vẫn còn chấp chới

Giữa muôn trùng vũ trụ sao xa

Nếu tôi chết xin hãy mang tôi ra biển

Đời thị phi, tình mãi hư vô

Gói mõi mòn quặn thắt trái tim khô

Sóng sẽ ôm trọn vào lòng biển mẹ

Nếu mai tôi chết còn niềm tin se sẻ

Chỉ mong người quăng bỏ nhành hoa tươi

Bởi ta biết niềm tin không lầm lạc

Chỉ có thiên nhiên, đất mẹ, bầu trời.

Cảm ơn !

- Cà Phê Sáng, 01.06.2017 -