Ngày Đăng : 07/11/2017

Giả vờ


Con đã giả vờ sống ... những ngày không Ba

Vờ bình yên, vờ ngày trôi đi vội vã

Vẫn đi làm, đón con... cuốn theo nhịp đời hối hả

Đôi khi vờ cười to như chưa từng đi qua những nốt trầm.


Con đã giả vờ sống ... những ngày không Ba

Tưởng đã cầm lên, đặt xuống nỗi sầu nặng gánh

Vậy mà không !

Ba đi xa, để lại con một vết thương ngang ngạnh

Chẳng thể liền mà cứ âm ĩ đau.

Trên lối con về, chiều mưa, thường là nỗi nhớ theo sau

Thềm vắng, gió thổi bên hiên, nhà cũng vắng

Con nghe như tiếng đàn guitar nhịp từng nhịp Ba đánh

Khúc “Nụ cười sơn cước” hay bản “Tình ca” 

Và con nhớ những lời dạy của Ba

Qua từng vần thơ, văn chương, thi họa

Rằng làm Người, ngoài kiếp mưu sinh ngay thẳng

Thì tâm hồn là góc của riêng con.


Người ta thường nói, 

Cứ lặp đi lặp lại những giả vờ

Thì sẽ quên niềm đau và bình yên là có thật.

Ba ơi! Nhưng con sợ một mai giữa chộn rộn dòng đời con quên mất

Hình bóng ba chẳng mãi còn tất bật

Vì trái tim chẳng biết nói dối bao giờ.


Và thế là, 

Tình yêu con dành cho Ba đành nén lại

Chuyển hóa yêu thương thành đóa hoa đời

Trao dịu dàng cho bé con xíu xíu*, 

Cho cả nhân gian, cho cả nhành hoa rơi.

Và thế là, tình yêu dành cho Ba trở thành bất diệt.

- Có phải vậy không Ba ?


P/s: Nhân một chiều mưa nhớ Ba ! 

- Cà Phê Sáng, 06/11/2017 -

(*) Ba thường gọi cháu ngoại (bé Cưng) là “con bé xíu xíu”.