Ngày Đăng : 22/03/2017

Con yêu

Con yêu,
Có những từ sau này con nghe sẽ trở thành xa lạ
Những ú tìm, dây ná, tạt lon...
Thế hệ của con hiếm cả đốm nắng tròn
Xuyên tán cây múa may trên nền đất
Nơi lũ trẻ đang mình trần chật vật
Nhặt lá nhặt que xây tổ ấm cho mình
Thế hệ của con, thế hệ những tấm hình
Vội vã cười rồi cúi mình vào màn hình xanh sáng
Chiếc cầu vồng tan như những điều lãng mạn
Có còn ai thả mơ ước lên trời...
Ba không còn phạt con vì những buổi rong chơi
Đuổi bướm bắt ve giữa trưa hè đầy nắng
Thế hệ của con mà lòng ba trĩu nặng
Bỗng nhớ ngày xưa, bỗng nhớ những trận đòn
Ai sẽ còn ngơ ngẩn trước hoàng hôn
Hay da diết, khói lam chiều, đâu nữa
Nơi phố xá ồn ào không chọn lựa
Tiếng năm mười 
lạc lõng 
giữa bê tông...
- Thơ: Ngô Võ Giang Trung-